Wednesday, June 28, 2017

Tưởng niệm nữ sĩ MINH ĐỨC HOÀI TRINH (1930--2017)

 
  
Thư sinh yêu Thơ quê hương
Bâng khuâng Trà thất bên hàng Niệm thư
Thiên nga Biển nghiệp mây mờ
Lang thang nẻo trước, Bơ vơ dặm về
Não lòng Bên ni bên tê
Bức thành biên giới chẳng nề gió sương
Quyết lòng Chiếm lại quê hương
Gốc cây, Ngõ trúc, biên cương Thuở đầu.
Kiếp nào ta có yêu nhau
Mong ai Đừng bỏ em lâu một mình
Nam nhi Bất đáo trường thành
Giữa nơi Tử địa tung hoành Hắn Mơ
Bài thơ cho ai năm xưa
Nhắc câu Sám hối, Đàn bà đàn ông
Dòng mưa trích lịch mênh mông
Đàn ngưng, bút lạnh, bóng hồng vút cao. 


“Lá thu, sao sớm” nao nao
Phong tư, chính khí … chìm vào TINH ANH.





                 Tháng 6-2017                           
Trần Từ Mai

Ghi chú:

1) Tên tác phẩm của nữ sĩ Minh Đức Hoài Trinh dùng chữ đậm, màu xanh.
       Chữ nghiêng, màu đen là những chữ chuyển mạch hoặc nói lên tình cảm của người tưởng nhớ.
        2)   Trong câu 4, xin mượn chữ của cố thi sĩ Vũ Hoàng Chương:

                   Lang thang từ độ luân hồi
                  U minh nẻo trước, xa xôi dặm về.
3)   Trong câu 17 (áp chót), xin mượn ý của anh hùng dân tộc Nguyễn Trãi:
“Tuấn kiệt như sao buổi sớm, nhân tài như lá mùa thu.”
4)   Trong câu chót, xin mượn chữ của thi hào dân tộc Nguyễn Du:

“Thác là thể phách, còn là tinh anh.

Khi nữ sĩ Minh Đức Hoài Trinh còn tại thế, Phạm Xuân Đài đã cùng Trần Từ Mai và Thanh Thanh Tử Bội viết tặng bà một cặp câu đối. Được biết bà đã đọc và rất vui. Nay chúng tôi cũng xin phổ biến lại cặp câu đối ấy:








Monday, June 12, 2017

“Con trâu rừng cuối cùng trên đảo” - Một vài cảm nghĩ sau khi đọc tuyển tập bút ký của Nguyễn Công Khanh.


Ở thời của chúng ta, nếu sống trong một xã hội tân tiến, số người vượt quá tuổi 80 không phải là hiếm. Nhưng trên 80 mà vẫn minh mẫn, nhớ lại khá rõ dĩ vãng của mình để có thể thuật lại một cách tường tận, vừa để chia sẻ với mọi người, vừa để đưa ra những suy tư đáng được lắng nghe về quê hương, đất nước, xã hội, thân phận con người … thì hiếm hoi hơn.