Friday, August 28, 2026

TRÚC CHI Tôn Thất Kỳ: Tình Cờ

Viết cho những cánh phượng mùa cũ

Tình cờ như bể gặp dâu
nhìn nhau bỡ ngỡ cúi đầu chào nhau
quen nhau từ buổi cúi chào
yêu nhau ai nhớ buổi nào... trời ơi
vậy mà rồi cũng chia phôi
đậm đà thế ấy mà rồi lạt phai
nhìn nhau giờ biết trách ai
chút duyên bèo nước đông đoài lạc nhau
ôi thôi tâm sự nát nhàu
đôi bờ giới tuyến nửa câu ước thề
khói nào cuốn được cuồng si
lửa nào thiêu được say mê buổi đầu
em giòng trăng giữa đồi sao
vẫn là tôi thả thơ vào suối trăng
sá gì cái "trận lăng nhăng"
giữ nguyên trinh một mùa trăng... đủ rồi

Quán bên góc phố tạm ngồi:
— “ly chanh đường để riêng mời cố nhân.”
— “còn anh?”
— “rượu rót cho tràn
cho hân hoan trọn một lần gặp nhau
đùa thôi, kỷ niệm thủa nào
ly cà phê, giống lần đầu hẹn nhau."
cà phê chanh đá giờ đâu
để cho ngọt đắng trộn vào duyên tơ
để trôi dài một tứ thơ
nỗi nênh mấy độ lững lờ còn vương
để hôm nay giữa phố phường
nhìn nhau ngẩn tiếc thiên đường đánh rơi
sương pha bốn mái bùi ngùi
nhìn nhau bốn mái bùi ngùi sương pha
nhìn nhau lòng rộn xót xa
(chớp bình minh đó chợt tà dương đây)
bình minh buổi ấy chia tay
tà dương hội ngộ duyên may hãy còn
(vẫn em mùa cũ trăng tròn
trong như mùa cũ thủa còn vàng son)
hỏi con rằng: — “đã chồng con.”
hỏi chồng rằng: — “lạc giữa vòng chiến tranh,
lâu rồi, mất tích... còn anh?”
— “lênh đênh từ dạo chúng mình xa nhau
làm thơ vớ vẩn khuây sầu
viết văn, làm báo bấy lâu... cũng thường”
mà trong hai tiếng “cũng thường”
nghe vô thường sóng chập chùng lao xao
về đâu dịu ngọt thuở nào
tan phù vân cũ hợp bào ảnh xưa
dở dang... cười vậy... sao giờ?
héo hon môi nở, thẫn thờ mắt đưa
cố nhân ơi, đẹp bất ngờ
nụ xuân nào hé giữa bờ tóc sương
tình trong ánh mắt tà dương
chút pha tiếc nuối, chút vương ngậm ngùi
xa rồi cái chuyện lứa đôi
còn đây bèo nước nổi trôi mấy mùa
mưa chiều quán nhỏ người thưa
chừng nghe lạnh mấy ngón vừa đan nhau
buông tay lặng lẽ cúi chào...

Trúc Chi
1997

(Tuyển Tập Nhớ Huế 1997 , 
trang 137)